Cưới em về anh sẽ chết sớm




Chương 1 : lan man về cuộc đời.

Tôi sinh ra tại 1 vùng nông thôn Thanh Hóa, từ khi biết nhận thức mọi điều xung quanh t đã có thể hiểu gia đình mình có điều kiện hơn những nhà khác, bằng chứng là ngày đó trong thôn chỉ có nhà tôi và 1 vài nhà nữa có tivi ! cứ mỗi buổi tối, sau một ngày làm việc nặng nhọc những người trong xóm lại tập trung đến nhà tôi để xem phim ! trẻ con có, thanh niên có, người già có. họ tập trung đến để giải trí sau một ngày lao động vất vả. lão anh trai tôi thì cứ thấy mọi người đến ra chiều vui vè đắc ý lắm vì có người để chơi cùng ! Còn với tôi một thằng nhóc mới học mẫu giáo thì không thích điều đó chút nào, bởi lẽ khi đó mẹ tôi sẽ đem kẹo bánh trong nhà ra chia cho đám trẻ, có những hôm tôi đứng khóc ré lên chỉ vì nhìn chúng đang ăn ngon lành những cái kẹo mà đáng lẽ ra chỉ là của riêng tôi ! thế đấy, bản tính tham lam ích kỷ của tôi nó được bộc lộ ra ngoài từ khi còn bé tí 
Nhưng cuộc sống vui vẻ hạnh phúc đó không kéo dài được bao lâu, năm tôi học lớp 2 bố tôi làm ăn thua lỗ, nợ nần chồng chất, bạn làm ăn của ông thì phải đi tù 16 năm vì tội buôn lậu !
ngày nào cũng có người đến nhà để đòi nợ, họ chửi bới rồi khuân dần đồ đạc trong nhà đi. chỉ chưa đầy 1 tháng trong nhà tôi chỉ còn trơ chọi lại mỗi 2 cái giường ngủ. Phải chăng họ thương tình để lại cho chúng tôi lấy chỗ để đặt lưng xuống ?
tôi còn nhớ có người đến chửi bới chán rồi còn đòi bắt cả cặp sách của anh em tôi để gạt nợ, ôm chồng sách của anh em tôi ra đến cổng họ buông lại một câu mà suốt đời này tôi không bao giờ quên " bọn mày có học lắm cũng không hơn bố mày đâu, quân lừa đảo " !
anh em tôi khóc nhiều lắm, mẹ tôi vừa về đến ngõ thấy người ta đang ôm sách vở của 2 thằng con thì quảng luôn xe đạp xuống mà lao đến cố giành lại những gì thuộc về tương lai của con mình, sau 1 hồi giằng co thì họ cũng đành để đống sách lại rồi ra về ! hai anh em tôi chạy đến ôm mẹ tôi khóc, mẹ ôm đầu 2 thằng vào lòng rồi nói :
- hai đứa cố gắng học cho giỏi, sau này lớn lên còn nuôi mẹ, đừng để ai nói đụng đến mình nữa -mắt mẹ tôi dưng dưng như muốn khóc ! giờ nghĩ lại t mới hiểu khi đó mẹ tôi chỉ là đang cố kìm lòng để làm chỗ dựa cho anh em tôi thôi, chứ thực ra lòng mẹ đang đau lắm !
sau biến cố đó vì không chịu được cú sốc quá lớn, không chịu được những lời dèm pha của những người xung quanh. Bố tôi bỏ đi, bắt đầu cho cuộc sống mà 8 năm cha con chúng tôi không gặp nhau !
tôi vẫn chỉ là thằng nhóc học lớp 2 khi những khó khăn đó đổ ập xuống gia đình mình, vẫn ngây thơ cắp sách đến trường hằng ngày. điều duy nhất giúp tôi nhận biết được sự thay đôi là trong nhà không còn người đến xem phim nữa, không còn những gói bánh, gói kẹo mà bố hay mẹ mua về cho hai anh em nữa ! đôi lúc với sự ngây thơ đến tội của mình tôi ngơ ngác hỏi anh trai mình :
- Bố đi đâu mà lâu về thế, sắp hè rồi sao không về đưa anh em mình đi Sầm Sơn ?
đáp lại câu hỏi của tôi là ánh mắt buồn thiu của anh trai, ổng không nói gì chỉ ngơ ngác nhìn ra cổng như cũng đang đợi bố tôi trở về, để giúp mẹ con tôi vượt qua mọi chuyện !
hè năm đó tôi vẫn cứ mong mỏi đợi bố về, đợi bố về để đưa hai anh em tôi đi biển Sầm Sơn như mọi năm ! nhưng không, chuyện đó không bao giờ xảy ra nữa !
tôi may mắn được ông trời cho sự nhanh nhạy từ nhỏ ! đi học lúc nào cũng đứng đầu trong lớp nếu không muốn nói là cũng chả thua ai trong khóa ! từ năm lớp 3 năm nào cũng nằm trong đội tuyển đi thi huyện và tỉnh của trường,mẹ tôi vui lắm, hễ ai hỏi về tôi thì bà luôn nở một nụ cười hãnh diện! không có điều kiện để đi học thêm như bạn bè khác nhưng cái sự tự học của tôi ngày đó là niềm mơ ước của biết bao nhiêu đứa trẻ cùng tuổi ! nghĩ lại thì ngày đó tôi có thể tự hào mình là thánh đi học hộ những ngày có đoàn thanh tra trên tỉnh trên huyện về trường ! Hễ cứ có đoàn về trường kiểm tra thì y như răng tôi sẽ được chuyển đến học thay 1 đứa trong lớp mà đoàn sẽ kiểm tra hôm đó ! vì vậy nên trong trường tiểu học ngày đó, ngoại trừ Lớp A ra thì tôi đã kênh qua tất cả các lớp trong khóa mình ! lại thêm cái danh sao đỏ nữa nên ngày đó mấy con nhỏ các lớp khác mê mệt tôi tít thò lò ! trong trường tiểu học Quảng Lộc ngày đó kể ra thì tôi cũng có chút tiếng tăm ! hì hì
năm lớp 4 trong đợt tập trung đội tuyển thi học sinh giỏi huyện, mấy đứa trong đội tuyển chúng tôi được học tập trung với nhau chứ không học ở lớp dưới sự kèm cặp riêng của giáo viên chủ nhiêm như năm lớp 3 nữa ! đấy cũng là lần đầu tôi nói chuyện với thằng Thiệu, thằng bạn thân nhất của tôi suyên suốt những năm cấp 2 và sau này !
hôm đầu đc học tập trung, tôi đi muộn nên khi bước vào lớp tôi ngồi ngay bàn cuối cùng, vì mấy bàn trên đã bị những đứa khác chiếm hết rồi. mà ngày đó tôi chúa ghét phải ngồi cuối. tôi luôn nghĩ phải luôn đứng đầu nên chỗ ngồi cũng phải là bàn đầu ! đang bực vì phải ngồi bàn cuối thì có thằng cắp cặp vào ngồi cạnh tôi, nó nhìn tôi cười. tôi không để ý lắm chỉ nhìn sơ qua rồi nghĩ thầm trong đâu " con trai gì mà trắng như con gái thế không biết nữa,trắng hơn cả lão anh trai mình " ! là vì hôm đầu nên cô cho chúng tôi một cái đề toán khá khó nhằn gọi là kiểm tra lại trình độ của từng người ! đề đưa xuống tôi đọc qua tất cả 1 lượt rồi khẽ mỉm cười, nghĩ thầm chắc hẳn được 10 rồi vì với tôi nó nhẹ tựa lông hồng ! bài kiểm tra hôm đó không giới hạn thời gian, nhưng chỉ chưa đầy 45 phút tôi đã giải quyết xong ! vừa viết xong đáp số câu cuối thì đã thấy thằng bên cạnh cầm giấy lên nộp ! hơi ngạc nhiên rồi cũng cầm lên nộp,vài phút sau thì thêm một thằng đi lặc lên nộp, t để ý thì nó có tật ở chân, nên đi lại khó khăn! ngoài 3 thằng tôi ra thì hôm đó gần chục đứa còn lại phải khó khăn lắm mới giải quyết xong được, tranh thủ thằng bên cạnh hỏi tôi :
- bạn học lớp nào ?
- lớp b ! tôi đáp chưng hửng
- Đề này cũng bình thường nhỉ, giống mấy kiểu mẹ tôi hay kèm ? nó lại hỏi
- mẹ ông là giáo viên à? sướng thế ! tôi hỏi mà trong lòng ngưỡng mộ !
- ừ, dạy cấp 2 bên kia kìa ! nó nói rồi chỉ tay sang dãy nhà 2 tầng mới xây cạnh trường tôi.
bắt đầu cho tình bạn bằng những câu hỏi ngây ngô của trẻ thơ, 2 thằng cứ ngồi nói chuyện tíu tít cả buổi mặc kệ đám còn lại đang loay hoay làm bài ! từ ngày đó 2 thăng dính nhau như keo mặc dù không học chung lớp. đôi bạn cùng tiến bao nhiêu lần cùng nhau đi thi giải thì bấy nhiêu lần cùng nhau trượt cho hết tiểu học ! thi vượt cấp cả 2 thằng đều điểm cao nhất trường nên khi lên cấp 2 đều được xếp vào lớp chọn ! ngày tôi nhận thông báo vào lớp chọn của trường cấp 2 cũng là ngày mẹ tôi quyết định vào miền nam đi làm. Vì theo lời mẹ nói khi đó ở nhà có làm quần quật cả ngày cũng không đủ nuôi 2 anh em tôi học được. mấy ngày sau thì mẹ tôi đi sài gòn, hai anh em tôi được gửi xuống nhà bà ngoại ở. hôm đó 2 thằng khóc nhiều lắm, đã phải xa bố, giờ mẹ lại đi xa cách cả gần 2000 km. mà ngày đó ko có điện thoại để liên lạc, mối lần gọi về mẹ tôi phải gọi vào số điện thoại dịch vụ rồi người ta vào nhà kêu 2 anh em ra để nói chuyện !
Mẹ đi, tôi chả thiết học hành gì nữa, suốt ngày thui thủi trong nhà, ai hỏi cũng không nói gì ! Rồi chuyện gì đến cũng đến, mới đầu năm học nên như thường lệ chúng tôi lại phải thi đánh giá học lực học sinh lớp chọn, mà về sau suốt 4 năm cấp 2 năm nào bọn tôi cũng phải thi ! đó là lần đầu tôi được 3 điểm ở môn toán khi dự một kỳ thi cấp trường. Thằng Thiệu ngạc nhiên lắm vì nó biết với tôi cái đề đấy tôi dư sức ăn 10 ! nhưng chả hiểu sao ngồi thi mà tôi không thể nhập tâm được, giải được mỗi câu đầu rồi ngồi nhìn mây nhìn nhìn gió ! 
Nhưng dần dà tôi cũng lấy lại được phong đô, đúng như mấy ông bình luận viên bóng đá hay nói " Phong Độ Là Nhất Thời, Đẳng Cấp Mới Là Mãi Mãi " ! t vẫn đứng top trong lớp dù bây giờ không phải là nhất nữa, vì thua thằng Thiệu và Thằng Đương ( thằng có tật ở chân ), Thằng Thiệu thì không nói làm gì, thông minh lại con nhà giáo viên nên chuyện giỏi ngày đó với tôi là đương nhiên, nhưng Đương thì khác, hồi đó t rất phục thằng này, nó lại còn vẽ rất đẹp nữa ! khi tôi kết thúc năm lớp 7 thì cũng là lúc anh trai tôi tốt nghiệp cấp 2 ! mẹ tôi khuyên thi cấp 3 tiếp vì ổng học cũng khá, nhưng ổng không chịu, ổng nói muốn nghỉ học đi làm để phụ mẹ tôi, để cho tôi có thể không thua kém bạn bè nữa ! mẹ tôi khuyên mãi không được, nên cũng đành chịu, dù sao ông cũng đã quyết rồi ! mẹ tôi cuối cùng đành gọi cho bác tôi( anh trai Bố ) để xin cho ổng ra gara bác tôi học điện lạnh ô tô ngoài Hà Nội! ngày ổng đi 3 mẹ con tôi lại ôm nhau khóc! trc khi đi ổng quay qua dặn thăng em yêu quý :
- Cố gắng học cho tốt nhé, Đừng phụ lòng anh với mẹ ! ổng rơm rớm nước mắt !
 - Vâng ! tôi trả lời mà nước mắt dàn dụa
Từ ngày anh trai đi làm cuộc sống của 3 mẹ con tôi đỡ vất vả hơn, mẹ tôi không đi sài gòn nữa mà ở nhà để tôi có thể chuyện tâm học hành hơn ! nhưng được chừng 1 năm thì anh tôi không làm với bác tôi nữa, mà đi theo cậu tôi học nghề Kính xây dựng ( cắt, khoan, mài,đục.khoét kính ). ko biết lý do vì sao nhưng theo ổng nói là ko thể ở được với bác tôi, mặc dù anh trai tôi rất hiền và ngoan, lại chịu khó !
năm lớp 8 của tôi trôi qua nhẹ nhàng mà không có thêm sự cố nào xảy ra.
Để rôi khi lên lớp 9, tôi biết thế nào là tình cảm tuổi học trò, biết thế nào là game online, biết thế nào là ko được học sinh giỏi cũng không được học sinh tiên tiến !từ đầu năm tôi đã tụ tập với đám bạn trong lớp suốt ngày bu đầu vào chơi nét, mỗi lần về số tiền anh trai cho để tiêu vặt thì tôi nướng hết vào game. bỏ bê việc học. lần đâu tiên trong đời nhà trường chọn đội tuyển đi thi học sinh giỏi mà tôi không có tên trong bất cứ đội tuyển của bất cứ môn nào ! 
sau khi nghỉ lễ 20/11 năm đó, tối 21 tôi ngồi vào bàn học theo kiểu đối phó với phụ huynh, đang ngồi nhìn vào sách cho có lệ còn đầu thì chỉ nghĩ đến Ngọc hồng, bộ đồ rồng, rồi làm sao luyện chường cho nhân vật trong game MU thì bất giác có giọng nói quen thuộc vang lên :
- năm nay có ôn thi môn nào không Hoàng ?
tôi sững người 1 lát, chợt nhận ra là mẹ đang hỏi xem năm nay có ôn thi học sinh giỏi môn nào không, chưa biết trả lời thế nào thì sực nhớ ra năm ngoái huyện ko tổ chức giải cho học sinh thi ! như vớ được phao cứu sinh.
- Năm nay cũng như năm ngoái không có giải môn nào cả mẹ ạ ! tôi đáp nhưng lòng chợt thắt lại, vì cảm giác tội lỗi dâng trào trong lòng! rồi tôi quyết định học lại, nhưng chỉ tập trung vào các môn tự nhiên !
đặc biệt là toán với lý, vì toán thì theo tôi nó quan trọng lắm , còn Lý thì là do cô giáo chủ nhiệm lớp tôi dạy Lý ! rất nhanh chóng hết học kỳ 1 tôi đã lại khẳng định được bản thân. kỳ thi học kỳ 1 năm đó t giành kết quả mỹ mãn ở các môn tự nhiên: Toán 9,5. Hóa 9 và lý thì 9,75 ! thằng chó Thiệu nó ngạc nhiên lắm, cũng 2 tháng nay rồi tôi vs nó ít nói chuyện với nhau vì tôi không chịu học hành mà suốt ngày chỉ game. nhưng khi thấy kết quả thi 3 môn đó của tôi thì nó chủ động lại làm hòa.
- phải thế chứ, thế mới là bạn thân tao ! 
- tao mà lại ! phong độ là nhất thời đẳng cấp mới là mãi mãi ! lại sử dụng câu nói bất hủ để khẳng định bản thân, tôi vừa nói vừa cười !
- Thôi đi mày, ngon thì bắt kịp tao này ! nói rồi nó cười to
- anh đây không thích thôi ! t đáp chống chế dù biết để theo đc nó thì khó lắm ! 
thành tích thi môn lý của tôi được cô Xuân chủ nhiệm đem đi khoe với 3 lớp còn lại mỗi lần có giờ dạy. vì kỳ thi đó môn lý cả khối chỉ mình tôi đc 9,75đ, cu Thiệu với Cu Đương cũng chỉ mỗi anh 1 con 9 chắn nhụi ! chính lời khen của cô đã vô tình đẩy tôi vào con đường yêu đương sau này đầy giống bão mà cô đâu có biết !

Chương 2 : mối tình đầu của tôi !

kết thúc kỳ thi học kỳ 1, học thêm vài buổi thì đến kỳ nghỉ tết âm lịch !
tranh thủ được nghỉ học tôi lại tụ tập với đám bạn đi chơi game ! tôi nhớ rất rõ hôm đó là ngày rất lạnh, cái lạnh cắt da cắt thịt của miền bắc. mấy thằng vừa đạp xe vừa run cầm cập nhưng vẫn cố gắng lết cho bằng được xuống quán nét. ngồi chơi suốt mấy tiếng hồ, hết MU lại quay qua AOE, rồi CS ! không hiểu tại sao nhưng ngày đó cứ ngồi vào máy tính tôi cảm giác thời gian trôi qua nhanh lắm, vèo cái đã đến giờ về, lúc đó chỉ ước 1 ngày có khoảng 50 tiếng để chơi mãi mà không tối, không phải về nhà ! nhận ra đã 5 giờ chiều cả 5 thằng đứng dậy ra về. đang chờ đến lượt mình trả tiền thì tôi nghe có tiếng
bên ngoài nói vọng vào, giọng nói vô cùng hoảng hốt
- Xe em đâu rồi anh Công ơi ( công là tên ông chủ quán ) ?
ko hẹn cả 4 thằng tôi chạy ra thì thấy thằng Cường Q nói mà như mếu, nó đứng lặng chỉ chờ ông chủ quán trả lời, cả 4 thằng còn lại chúng tôi không ai bảo ai quay qua nhìn nhau. tất cả đều biết cái xe mini nhật mà bố nó mới mua cho nó chắc chắn đã bị thằng chó nào đó chôm mất ! lão chủ quán thì không nói gì chỉ tay vào tấm biển to tướng " QUÝ KHÁCH TỰ BẢO QUẢN XE".
- khách vào chơi mất xe thì chủ quán phải có trách nhiệm chứ - thằng Hùng K cự !
- Đúng rồi, chủ quán phải đền - thằng Dũng C hùa vào !
nhưng đáp lại lời của đám trẻ là cái cái nhìn khinh đời của lão chủ quán , rồi lão bỏ lại tất cả sau lưng mà đi thằng vào trong, bỏ lại 6 thằng tôi đứng như trời trồng ! lững thững bước ra khỏi quán, cả bọn chả thèm lên xe đạp về mà cứ dắt xe đi bộ, chả thằng nào nói với thằng nào lời nào, đúng kiểu anh em tốt đang chia buồn cùng bạn, nhưng sự im lặng đó chẳng kéo dài được bao lâu. - anh Hoàng, xe đấy bố em mới mua cho em được 5 ngày, hôm trước mất cái cào cào về bố em chửi 1 trận rồi- nó nói rồi nhìn tôi với ảnh mắt cầu cứu!
nhưng biết làm sao giờ? bọn tôi 5 thằng học sinh lớp 9 biết phải kiếm đâu số tiền gần 2 triệu khi đó để mua xe khác cho nó được? mà ngày đó số tiền 2 triệu đối với phụ huynh của bọn tôi còn không phải là nhỏ nữa chứ đừng nói là bọn nhóc như bọn tôi !
- tao có cách - Hùng k lại lên tiếng !
- cách gì ? - tôi hỏi
- nó lấy xe mình thì mình vào lấy xe thằng khác đem về, bảo là đi chơi bị thằng nào lấy nhầm xe- nó nói hùng hồn như nó vừa đề ra chiến thuật có thể cứu đất nước cảnh bị xâm lược vậy.
- dẹp đi, tao không đi ăn trộm- tôi nói
- tao cũng thế - Cường k nói theo
- thế để nó bị đánh à ? Dũng c nói với vẻ hậm hực
thằng Cường Q nãy giờ vẫn không nói gì, nhưng t biết thằng em mình đang ngầm đồng tình với 2 thằng kia ! cự nhau 1 hôi thì thằng Cường K đạp xe về trước, tôi không tham gia nhưng cũng không về mà dắt xe thằng Dũng C ra ngã năm đứng chờ 3 thằng bạn đang chuẩn bị thực hiện cái kế hoạch gọi là "giải cứu đồng đội khỏi hiểm nguy" ! vừa ra đến nơi thì bỗng có tiếng con gái gọi.
- Hoàng P !
chưa định hình được là ai gọi mình thì 1 đứa con gái đạp xe lại chỗ tôi, t nhận ra là con bé xinh xinh gái học Lớp C cùng khóa, tóc đuôi gà buộc cao, quần jean áo thun !.
- Hảo, đi đâu đây ?- tôi ngạc nhiên hỏi.
- Đi chợ với mẹ, hì hì !
- sao không vào chợ mà đứng ngoài này ?
- thấy Hoàng nên ra đây ! ẻm nói mà mặt đã bắt đầu ửng đỏ lên rồi.
- mình giống người nổi tiếng được fan chạy theo phết nhờ ?- tôi dở giọng tự kiêu
- có mà người ta ném trứng thôi ợ !
- làm gì có, Hoàng hơi bị được lòng người hâm mộ đấy !
đang chém gió vui vẻ với gái xinh từ 3 thằng chiến hữu ở đằng xa chạy lại, đăng sau là ông bảo vệ chợ vừa chạy vừa la 
- Bắt lấy mấy thằng ăn trộm
theo phản xạ, tôi cũng chạy theo dù nãy giờ mình chẳng làm gì, ông bà ta nói quả nhiên không sai " có tật thì giật mình", tôi không phải là giật mình nữa mà đang chạy giật giò !
4 thằng chạy như thiêu thân, cứ cắm mặt mà chạy   chả mấy chốc đã về đến nhà thằng Cường Q. mấy thằng sợ quá định chia nhau ra thằng nào về nhà thằng nấy. như nhớ ra điều gì đó cu Dũng C đấm vào vai tôi
- xe tao đâu?
- thôi chết còn vứt lại dưới đó- tôi run run trả lời nó
- sặc, quay xuống lấy với tao !
tôi đám bụng nghĩ thôi thì cũng đành liều quay xuống lấy thôi chứ chả lẽ trong 1 ngày mất 2 cái xe, thế là để Cường Q về nhà chịu trận, Hùng k về trc, 2 thằng quyết tâm dấn thân vào chốn nguy hiểm !
đi bộ được 1 đoạn thì thấy Hảo và mẹ nàng 2 người đạp 2 xe về ! từ xa cu Dũng C nhận ra xe mình nên gọi lớn. 2 mẹ con nàng đạp lại chỗ tôi
- Cháu chào bác ạ - 2 thằng đồng thanh chào
mẹ nàng không thèm trả lời 2 thằng tôi, vẻ như đã biết tôi của cả 2 thằng vừa gây ra ! Hảo đưa xe cho cu Dũng rồi lên xe mẹ nàng đèo về mà không thèm nói gì !
- thối xong, thế là no đòn - cú dũng nói với vẻ mặt đàn thối
- sao?- t vẫn ngờ ngác ko hiểu gì !
- Nhà Hảo gần nhà tao, kiểu gì cũng nói với bố mẹ tao !
t hiều vấn đề, nhưng cố gắng an ủi chiến hữu
- chắc gì bác ấy đã nói !
nhưng sự tình thì không như thế, thằng Dũng đèo tôi về nhà mà mặt nó bí xị. t cũng chả biết nói gì nên ngồi im ! về đến nhà thì trời đã tôi đen ! tối đang ngồi ở nhà xem phim thì Hùng k mò lên nhà tôi, một bên má đỏ ửng. t đoán chắc là vừa bị ai đó tát mạnh lắm!
- sao thế?
nó ngại mẹ tôi nên kêu tôi ra cổng, 2 thằng leo lên bờ tường ngồi nói chuyện.
- nói đi cha nội - tôi gắt
- bố thằng Cường Q lên nhà t nói chuyện với bố t, rồi bố t đánh t vì cái tội đi ăn trộm !
t lờ mờ hiểu ra chuyện! đại khái là mẹ Hảo vào nhà nói với Bố cu CƯờng về chuyện nó đi ăn trộm xe, xong sau 1 màn tra khảo rùng rợn thì phạm nhân cũng khai ra người đã lập kế hoạch cho phi vụ vừa rồi là Hùng K ! nên bố cu Cường lên nói chuyện với bố cu Hùng và rồi vết tích trên mặt nó là kết thúc có hậu của màn nói chuyện giữa 2 bậc phụ huynh ! nghĩ đến đó tôi chợt lạnh gáy vì nhớ lại vẻ mặt của Dũng C , chắc hẳn giờ này cũng đang bị phụ huynh tra tấn !nghĩ mình may mắn hơn bọn nó vì mẹ Hảo không biết tôi con cái nhà ai, không thì cũng die !
- mà sao bọn mày chưa lấy được gì đã bị đuổi chạy thế?- lấy lại bình tĩnh t hỏi
- đệch , lấy được rồi ông nôi, nhưng lấy phải cái cũ, gần ra được rồi thì thằng Dũng tia được cái mới ngang ngửa với xe thằng Cường, nên bọn t quay vào đổi, ai ngờ chủ xe nó thấy rồi la lên ! 
nghe xong t lăn ra cười mà suýt nữa rơi xuống đất   ai đời đi ăn trộm mà đã lấy được rồi còn đem vào đổi lấy cái mới hơn ! thật là quá dã man con ngan mà  ngồi nói chuyện thêm hồi lâu rồi nó cũng về, t vào đi ngủ. Sáng hôm sau đang ngủ thì bị mẫu thân gọi dậy sớm, bắt mang gà xuống cho nhà cậu. đạp xe lạch cạch cuống đến nơi, vừa vào nhà còn chưa kịp chào cậu mợ thì mắt chữ o mồm chữ a. Hảo cũng đang ngồi trong nhà cậu tôi !
- Cháu chào cậu, cháu chào mợ, mẹ cháu kêu đem gà xuống cho cậu- tôi chào cậu mợ rồi đi thẳng ra sau nhà thả gà vào lồng. trước khi đi không quên cười tình với Hảo. nàng nhìn tôi tôi nhưng ko cười lại, cũng không gật. chắc hẳn còn nghĩ về chuyện tối qua !
thả gà xong đang rửa tay thì từ đằng sau có giọng nói vang lên
- học giỏi, mà ăn trộm cũng giỏi nhỉ ?
- hì hì- t gãi đầu cười trừ, không biết phải trả lời như nào nữa !
- lớp chọn có khác, cái gì cũng chọn- nàng lại đá thêm
-không phải, bọn Hoàng có phải ăn trộm đâu- t chống chế yêu ớt
không phải ăn trộm thì hôm qua là ăn gì ?- mắt nàng cương nghị nhìn tôi
thế là tôi kể hết 1 loạt tất cả mọi chuyện, kể mà mồm miệng liến thoáng, như để cố gắng càng thanh minh nhanh càng tốt ! nghe xong có vẻ cũng thông cảm cho nguyên nhân dẫn đến tội lỗi của mấy thằng nên nàng tỏ vẻ dịu lại ! ko còn ánh mắt sắc như dao cạo trước đó nữa!
- Đi thôi Hảo ơi- con Quỳnh, con gái đầu nhà cậu tôi gọi.
- Ừ, chờ tí- hảo trả lời con em tôi rồi quay qua nhìn tôi
- Hoàng đi chùa với bọn mình không?
được đi chơi với gái xinh thì thằng nào chả thích, t sướng rơn
- ừ, đi thì đi, dù sao hôm nay cũng không có việc gì làm
- đi đâu đấy? cho em đi với !- cu tiến đang cho chim ăn cũng hóng hớt đòi đi theo, mà phải công nhận tần số hóng của thằng này cao thật. đứng cách cả đoạn mà vẫn nghe được 2 đứa tôi nói chuyện. không biết nó có nghe được gì về huyền thoại trộm xe của mấy thằng t ko nữa? lỡ nó nói với cậu hay mẹ tôi thì  ! mãi suy nghĩ chưa kịp trả lời nó thì Hảo lên tiếng
- em vào thay quân áo đi
 nó như bắt đc vàng chạy vèo qua mặt bọn tôi vào thay đồ, tốc độ thay quân áo của nó cũng không thua gì với tốc độ chạy cả !
bon tôi vừa vào đến nhà nó đã đứng trước xe tôi rôi, thật đang nể mà !

4 đứa đạp xe lên chùa Mậu Xương, cách nhà cậu tôi khoảng 5km. 2 đứa con gái đi 1 xe thì cười nói rôm rả, t không biết Hảo thân với con Quỳnh nhà tôi tự bao giờ, vì Quỳnh học chung lớp với tôi, có bao giờ thấy nó sang lớp khác chơi đâu chứ ? cu tiến ngồi sau thì cứ hỏi tôi về chuyện chơi game suốt ! làm sao để ép áo show hồng lên +12, anh có cái acc nào ngon ko cho em mượn chơi mấy hôm, rồi lệnh xin vàng trong AOE là như nào. trả lời tất các cấu hỏi của nó mà tôi đến là đau đầu, mấy lần nghĩ chả lẽ vứt xuống cho nó đi bộ. đèo nó đã mệt rồi còn phải đọc từng chữ các lệnh ra cho nó nhớ ! đến là khộ ! tầm 30 phút sau thì bọn tôi có mặt ở cổng chùa, gửi xe xong 2 thằng con trai vào trc, 2 đứa con gái đi mua vàng hương ! suốt cả buổi đi chơi tôi với Hảo không nói chuyện với nhau mấy,vì vướng ông ôn thần có tần số hóng cao ngất ngưỡng lúc nào cũng bám dính lấy tôi như hình với bóng! chỉ để ý thấy lâu lâu nàng nhìn tôi rồi cười tình !

Chương 3 : dài thắng, ngắn rút lui !

Mang tiếng là đi chùa, nhưng tôi với vua hóng chủ yêu là đi chơi thì đúng hơn. lượn lờ khắp các ngóc ngách trong chùa. chán không còn gì thì 2 thằng ra ngoài cổng ngồi chờ 2 cô nương kia nhận lại lễ để về ! tầm 20 phút sau thì 2 cô nàng cũng chịu ra ! cả 4 đứa r bãi gửi để lấy xe vê. dắt xe ra đến đường thì không biết vô tình hay hữa ý.
- Đen, sang chị đèo - Quỳnh nói ( ông vua hóng đen như than từ nhỏ )
- không, em thích đi với anh Hoàng- vua hóng cự lại
- lát về chị cho mượn conan đọc- Quỳnh dụ
vua hóng tót ngay lên xe Quỳnh rồi 2 chị em đi trước, chỉ còn lại 2 đứa, liếc sang thì tôi thấy 2 gò má Hảo đã bắt đầu ửng hồng, mắt nhìn bâng quơ xuống đường!
- ko chê anh nghèo thì lên xe anh đèo- tính lém lỉnh của tôi bộc phát, phá vỡ sự im lặng.
- hứ- nàng nghuýt
t bắt đầu depa rồi nổ máy chiếc chân ga của mình. nhưng chợt nhận ra đèo Hảo nặng hơn đèo ông vua hóng kia " có chút hối hận vì không giành đèo vua hóng "
- năm nay Hoàng thi môn gì thế?
t sững người, biết Hảo đang hỏi về việc thi học sinh giỏi !
- không, Hoàng muốn tập trung thi cấp 3 ***** t chém
- tưởng thi cấp 3 chỉ khó với mấy ngừi như bọn mình, chứ với lớp chọn thì dễ mà?
- Hoàng định thi trường chuyên*** t lại chém, vì với cái kiểu học hành của tôi thời gian qua chắc chỉ thi chuyên game MU là đậu
- chắc thi chuyên mà đậu thì học chuyên Lý nhỉ ?
- à ừ !
đến là khộ, sao cứ nói chuyện học hành mãi thế không biết? đang nghĩ xem có chuyện gì nói để chuyển chủ đề không thì nàng lại tiếp
- Cô Xuân hy vọng vào Hoàng lắm đấy
- sao cơ** t thắc mắc
- Hảo học thêm dưới nhà cô, cô lúc nào cũng bảo Hoàng thông minh, Hoàng mà cố gắng thì sau này dư sức đậu trường chuyên, nhưng...
- nhưng sao Hảo ?
- nhưng năm nay Hoàng ko chịu học, các thầy cô hay phàn nàn với cô chuyện Hoàng bỏ học thêm buổi chiều. hì hì
- Hoàng có việc bận** t lại chém nhưng trong lòng bắt đầu hiện lên một nỗi buồn man mác !
Suốt từ lúc đó đến khi đèo Hảo về nhà, tôi cứ thế im lặng, Hảo có hỏi thêm mấy chuyện gì nữa nhưng tôi không để ý, cũng chả biết cô nàng đang nói gì ?
về đến gần nhà Hảo thì cũng đã quá trưa, định đèo nàng về nhà nhưng nghĩ lại hôm qua mẹ nàng nhìn mình với ánh mắt ko được thiện cảm cho lắm, thế là tôi thả nàng ở đầu ngõ mà không dám đèo vào tận nhà ! 
Chiều đó t về nhà rồi chìm vào những Lời Hảo nói lúc sáng, suy nghĩ cả buổi tôi quyết định tu tâm để học,nhưng cái quyết tâm đó bị ngay mấy ngày nghỉ tết đè chết ngay lập tức, ai bảo bây giờ là kỳ nghỉ chứ. cứ chơi cái đã !
suốt mấy ngày gần tết chỉ mong ngóng ông anh đẹp trai về. vậy mà mãi chiều 29 tết ổng mới chịu mò về, tôi mừng ra mặt vì biết kiểu gì cũng có quần áo mới, có tiền tiêu tết !
- Huynh đẹp trai đã về** tôi nịnh khi ổng vừa vào nhà
- khỏi khen, huynh biết huynh đẹp trai từ nhỏ rồi** ổng tự đắc
Nhưng quả thật ổng đẹp trai từ nhỏ, da trắng như da con gái,mũi cao, tóc thì lúc nào cũng bồng bềnh,người thì cao như người mẫu dù mới 17 tuổi. ổng được thừa hưởng tất cả nét đẹp từ bố tôi ! 
- thế huynh đẹp trai có mang gì về cho đệ không ?
- có 2 cái quần jean với cái áo len trong balo ấy
tôi mừng ra mặt. chạy lại bóp vai cho ổng như để cảm ơn.
- thằng đệ ngoan** ổng chép miệng
- đệ của huynh mà lại, khà khà.
Đứng bóp được tầm vài phút rồi tôi chạy ngay lại balo lục tung đồ của ổng cốt tìm 2 cái quân và 1 cái áo mà theo lời ổng thì là của tôi ! hehe
mãi đến chiều mẹ tôi mới về, ổng đưa tiền tết cho mẹ tôi rồi cho tôi 100k. hồi đó với tôi đấy là cả 1 số tiền lớn. nghĩ thầm tha hồ mà chơi nét. vì giá nét lúc đó chỉ là 2k/ hour !
tết năm đó của mẹ con tôi qua đi trong niềm vui, vì dù thiếu một thành viên trong gia đình nhưng 3 mẹ con vẫn ở bên nhau ! với chúng tôi đó hẳn là một niềm hạnh phúc !
kỳ nghỉ tết qua đi rồi những ngày tháng ăn học lại bắt đầu quay lại !
mùng 6 tết chúng tôi, những con chiên ngoan đạo lại lầm lũi cắp sách đến trường mà trên mặt đứa nào cũng hiện lên 4 chữ " CHƠI CHƯA CHÁN MÀ ".
Vừa bước vào cửa lớp thì nghe tiếng Quỳnh gọi phía sau, tôi quay lại thì nó đưa cho tôi 1 cái bao lì xì
- có người gửi cho anh !
- ai gửi thế ?
- Không biết, xem bên trong ấy** nó đáp tỉnh bơ rồi đi thằng vào lớp
mở phong bao lì xì ra thì thấy có tờ 10k mới tinh và 1 bức thư. tôi nhét vào cặp rồi vào lớp học, mặc thằng Thiệu đi bên cạnh cứ nằng nặc đòi đọc thư xem của ai gửi !
4 tiết học của buổi học đầu tiên sau kỳ nghỉ tết qua đi nhanh chóng, mãi vui với bạn bè tôi quên khuấy đi lá thư. trống tường điểm giờ ra về tôi loặc quặc ra nhà xe lấy xe để thực hiện cái quy định mà nó tồn tại từ mấy năm qua, sáng cu Thiệu đến nhà đèo tôi đi học và nhiệm vụ cất xe là của nó. trưa về t có nhiệm vụ đi lấy xe và rồi đèo nó về !
hôm đó vẫn vậy, đang tì tì đạp xe thì ông mãnh ngồi sau đọc lớn
- ngày...tháng...năm..!
Hoàng thân mến....
Tôi giật mình quay lại thì hóa ra mãnh lấy bức thư trong cặp tôi ra đọc. tôi giật lại nhưng nó bảo để nó đọc cho nghe, bây giờ nhiệm vụ của tôi là phải đèo nó về. bất khả kháng tôi lại quay mặt lên tiếp tục nhiệm vụ của mình ! dốc hết toàn bộ 12 thành công lực để về nhà càng nhanh càng tốt !
về đến nhà quảng ngay cặp sách vào bàn học, quên luôn việc thay quần áo nữa tôi giở ngay BỨC THƯ TÌNH ĐẦU TIÊN ra đọc.
Quên cả cái đói, vừa đọc vừa cười một mình như thằng dại. không biết các bác thế nào chứ cảm giác của tôi lần đầu được nhận thư của một đứa con gái nó đê mê lắm. cảm giác đó đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ rất rõ, nó lâng lâng , phiêu phiêu như mình vừa đắc đạo thành tiên vậy. mãi chìm trong giấc mơ phiêu diêu ấy mà không để ý lão anh trai đang đứng phía sau đọc trộm nãy giờ:
- á chà chà, mẹ ơi thằng Hoàng nó có người yêu rồi
Tôi giật mình quay lại, nhảy lên bịt ngay cái đài đang phát mấy lời tuyên truyền phản động, cố gắng để lật đổ chính quyền của ổng lại
- bạn bè thôi, huynh chớ có nói lung tung, không đệ lại no đòn
ổng ứ ừ rồi chỉ tay ý bảo tôi thả ổng ra.
- ra ăn cơm, chiều tao còn đi
Nghe nói chiều ổng đi t hụt hẫng lắm, vừa rồi còn vui vì nhận được thư của gái xinh, giờ lại sắp phải xa lão huynh đẹp trai. đúng là trên đời không có gì là hoàn hảo, có được thì sẽ có mất... hazzziiii
ăn cơm xong nghỉ một lúc, tôi đèo lão anh ra đường lớn để lão bắt xe đi Hà Nội, buồn lắm vì mấy tháng nưa mới được gặp lại lão !
sau màn chia tay đầy lưu luyến như phim hàn quốc t trở về nhà, ngồi ngay vào bàn học mà hí hoáy viết thư trả lời cho nàng, thực ra nội dung chỉ là muốn làm bạn thân của tôi thôi, chứ không phải tỏ tình như mấy thánh đang nghĩ đâu...
Chỉ là với 1 thằng nhãi ranh lớp 9 hồi đó nhận được thư của gái xinh thì đã quýnh hết cả người lên rồi...hị hị
thế là bắt đầu cho màn đối đáp bằng thư của 2 đứa cả tháng trời, cứ cách 2 ngày tôi lại nhận được 1 bức thư của nàng, người đưa thư bất đắc dĩ vẫn là Quỳnh Xinh gái !
Sáng thứ 6 giữa tuần tháng 3 t lại nhận được thư của nàng như mọi ngày, nhưng lần này cả 1 tờ giấy đôi to đoàng chỉ vỏn vẹn 1 dòng chữ " TỐI MAI 7H XUỐNG NHÀ HẢO NHÉ, MAI SINH NHẬT HẢO, HÌ HÌ ". nhận được thư mời tôi vui lắm, nhưng chợt nhận ra" thôi đệch tiền đâu mà mua quà bây giờ?"
Gọi ngay cu Thiệu lại tôi trấn lột của nó được 12k cộng thêm tôi có 9k là 21k! vẫn không đủ thế là Quân Sư Thiệu cận triệu tập ngay đại hội THẤT HIỆP để quyên góp cho đại ca của chúng nó ! huynh đệ mỗi thằng 1 ít thế là tôi cũng có hơn 50k trong tay ! chắc mẩm đã đủ tôi hí hửng quay vào lớp mà quên cả lời cảm ơn hội thất hiệp vừa rồi đã ra tay cứu trợ mình khi hoạn nạn.
- đệch, lấy được tiền cái bơ anh em luôn ! 
nghe vẳng sau lưng tiếng thằng nào đó trong hội vừa chửi mình nhưng tôi mặc kệ, cứ thế đi vào lớp. tôn chỉ của anh em từ khi chơi thân với nhau là " anh em trước, gái sau ", tôn chỉ đó là do tôi đặt ra nhưng giờ đây chính tôi là người phá vỡ nó.ôi tội tội, tội lỗi !
Tan học tôi với cu Thiệu chạy ngay ra cửa hàng đồ lưu niệm gần trường để mua quà cho nàng, sau một hồi chọn lựa 2 thằng cũng quyết định mua quả cầu thủy tinh có 2 ngời đang múa bên trong. chỉ cần bật công tắc là 2 người bên trong xuay tròn rồi còn phát ra nhạc nữa !
Giờ G đã điểm, 6h chiều tối thứ 7 tôi chỉnh chu quần áo đầu tóc rồi đạp xe xuống nhà Quỳnh để dèo nó đi sinh nhật. đây cũng là lần đầu tiên trong đời thấm cấu CON GÁI LÀ CHÚA LỀ MỀ, chỉ là đi sinh nhật thôi mà nó chuẩn bị hết cả tiếng đồng hồ. đến là khộ với chị em phụ nữ...
Loặc quặc lai con em xinh gái đến nhà nàng thì cũng hơn 7h, vừa đến nơi thì đã thấy đám bạn lớp nàng ngồi ở sân từ bao giờ. khẽ gật đầu chào bọn nó rồi tôi đi thẳng vào nhà ngồi chung với hội Quảng Thái ( khác xã nhưng quen biết từ trước), trong hồi này có thằng Chỏm nghe đâu theo đuổi Hảo từ lâu mà chưa được! đang ngồi nghe mấy thánh chém gió thì Hảo từ ngoài đi vào, nhìn thấy tôi, nàng khẽ cười tình rồi ngồi xuống nói chuyện với mấy đứa con gái . suốt buổi sinh nhật hôm đó 2 đứa không nói chuyện với nhau được nhiều vì nàng còn bận tiếp khách. tầm 9h thì tiệc cũng tàn, mọi người rủ nhau về hết. chỉ còn lại tôi ngồi lại nói chuyện với ông anh trai nàng để chờ Quỳnh phụ nàng dọn dẹp. Ra đến cổng đang định vận công lực để đèo quỳnh xinh gái nhà tôi về thì ngàng hỏi:
- sáng mai dậy sớm chạy thể dục ra biển với bọn mình nhé Hoàng ?
- ều, lạnh thế sao mà đi được***
- Đi mà *** nàng xuống nước năn nỉ
thấy gái đẹp năn nỉ, tính háu gái của tôi lại trỗi dậy.
- mấy giờ thế Hảo ?
- 5h nhé, bọn mình đợi Hoàng ở cổng trường...
-Ừm... tôi đáp mà như mếu, mai chủ nhật được nghỉ học sao không để muộn muộn hãy chạy chứ. hức hức
Vẫy tay chào nàng tôi đèo Quỳnh về, đưa nó về xong tôi không về nhà mà giông thẳng qua nhà Cường Q ( nhà nó mới chuyển lên gần nhà tôi)
- mai 4h đi chạy thể dục nha cu !
- điên à? lạnh bỏ mịa đi được 4h dậy đi chạy thể dục** nó sừng cồ
- đi với anh cho vui, có mấy đứa xinh lắm** t dụ nó
Nhưng mặc kệ tôi năn nỉ ỉ ôi thế nào, dụ dỗ thế nào nó cũng vẫn cứ bơ đi mà dán mắt vào tivi. cuối cũng t lại phải sử dụng chiêu cuối với thằng này, nhu không được thì cương vậy:
- Thế thì từ nay khỏi mượn vớ chép bài tập nhá con trai
- ấy ấy, mai đi là được chứ gì*** nó thay đổi thái độ ngay lập tức
- hehe, anh tưởng chú ko muốn mượn vở bài tập nữa** tôi hả hê
- mai qua gọi, giờ về cho em đi ngủ*** nó hậm hực
Thế là xong, mai có đệ đi cùng, đỡ ngại. tôi về nhà để giải quyết vấn đề cuối cùng. hẹn đồng hồ 4h, nhưng chưa yên tâm nên phải lại giường dặn mẹ sáng mai đồng hồ báo thì gọi tôi dậy, chứ mình đồng hồ chắc không ăn thua, rồi tót lên giường đi ngủ sớm, mai còn chạy thể dục với người đẹp !
4h, đồng hồ thì vẫn miệt mài làm cái nhiệm vụ của nó, mà tôi thì vẫn làm nhiệm vụ của tôi đó là ngủ. mãi đến khi mẹ tôi lại xách tai thì tôi mới ỉu xìu ngồi dậy rồi đi ra rửa mặt. sắng sớm vục nước giếng khơi vào mặt, quá tê tái tôi tỉnh cả ngủ vì cái lạnh của nước giếng. khoác thêm cái áo gió tôi chạy qua nhà thằng Cường Q, đứng ngoài cổng, vận hết volume lên mà gào tên nó, mặc kệ mấy con chó nhà hàng sóm sủa inh ỏi. lúc sau bà nó ra mở cổng cho tôi vào, vào phòng vẫn thấy mãnh đang ngủ ngon lành. t bắt đầu giật, véo đấm đá đạp để lôi nó dậy nhưng vô ích, nó lại giở trò bơ như tối qua.
Tức quá tôi đi ra nhà tắm lấy ngay cái khăn rồi nhúng nước mà không thèm vắt khô đem lên đặt ngay mặt nó. mãnh bật dậy chửi um xùm. "hehe chơi với anh không nổi đâu em trai ". t hả hê sau màn chơi ngược của mình, nó thì cứ hậm hực mà chửi !
- ra đánh răng rửa mặt còn đi em trai*** t giục
nó không nói gì lẳng lặng bỏ ra sau làm về sinh cá nhân, xong đâu đấy 2 thằng chạy bộ xuống trường. đến nơi thì đã thấy cả đám đứng ở cổng trường. có mấy đứa mà tôi chỉ biết mặt chứ không biết tên, vì học lớp khác. chào nhau cho có lệ rồi cả đám bắt đầu chạy hướng ra biển.
Tự nhiên thấy tức tức trong lòng, những tưởng được chạy riêng rồi nói chuyện với nàng ai ngờ chạy cả đám thế này thì còn làm ăn gì nữa chứ? ra biển thì gặp nhóm Quảng Thái tối qua. " chắc là hẹn nhau trước rồi" t nghĩ thầm
Lại thêm màn chào hỏi cho có chào rồi Hảo rủ tôi lên bãi cát cao ngồi, bình thường tôi nói nhiều lắm nhưng ngồi cạnh nàng bây giờ thì chả biết nói gì, 2 đứa chìm vào khoảng không của buổi sáng sớm, như muốn phá vỡ sự im lặng :
- cảm ơn vì món quà nha Hoàng** nàng lí nhí
- thích không?
Nàng không nói gì chỉ khẽ gật đầu, 2 đứa lại bắt đầu im lặng.
đang ngồi thì thằng Chỏm tối qua lại kêu tôi bảo có chuyện riềng muốn nói, hai thằng đi ra phía rừng cây phi lao, thằng Cường Q thấy vậy chạy theo. vừa ra đến nơi nó hỏi ngay :
- tôi với ông là bạn, giờ hai thằng cùng Thích Hảo, ông định như nào? *** nó đi thẳng vào vần đề mà không chút do dự.
mắt nó nhìn thằng vào tôi, lúc đó tôi còn tưởng mình sắp bị nó đấm vào mặt đến nơi chứ, suy nghĩ hồi lâu không biết phải trả lời như nào, tôi hỏi ngược lại nó :
- thế ông tính thế nào ?
- một trong 2 thằng phải rút lui chứ sao? bạn bè chả lẽ mếch lòng vì gái?*** nó trả lời tôi, nhưng thật ra là nó muốn bảo tôi rút lui thì đúng hơn. mẹ cái thằng, thẳng đến thế là cùng, nhưng trong cái thẳng có cái cong của nó tôi nhận ra được nó đang thể hiện tính khôn lỏi !
- thế ai rút lui ? *** tôi hỏi lại.
Thằng Cương Q nghe 2 thằng nói chuyện nãy giờ, giờ mới cất tiếng :
- Rút thăm đi, tao làm trọng tài
bố thằng mãnh, anh nó nó không bênh thì thôi còn bày trò rút thăm.
- được đấy*** thằng Chỏm đồng ý
tôi chả biết nói gì, thằng Cường Q nhanh nhảu nhặt cái que nhỏ dưới đất, rồi bẻ thành 2 phần dài ngắn khác nhau :
- que dài thắng, que ngắn thì rút lui *** ông trọng tài lên tiếng
Cả tôi với thằng chỏm không nói gì, nhưng thấy nó gật đầu đồng ý, chắc là nó cảm thấy phương án của thằng Cường Q hợp lý lắm. t thì thấy chả ra làm sao, nhưng tình thế của tôi bây giờ theo như TAM QUỐC DIỄN NGHĨA thì đang là thế bối thủy. trước mặt là Địch sau lứng là Sông.  tiến cũng chết mà lui cũng chết. thôi thì đánh dấn thân vào vũng lầy vậy !
- thằng nào rút trước đây*** trọng tài lại hỏi
Mồm nói nhưng tay nó đưa 2 lá thăm may rủi về phía thằng Chỏm, thằng này ko nói gì, tiện tay rút luôn 1 lá ! nó cầm lá thăm nhìn sang tôi, tôi không rút nữa mà để cho trọng tài Cường Q tự công bố kết quả, cầm làm gì nữa, liệu có thay đổi được kết hay không?
- Chỏm rút được thăm thăm thăm thăm....
- thăm cmm chứ thăm, nhanh lên** tôi bực mình gắt
trong tình cảnh nước sôi lửa bỏng, gay cấn xen lẫn hồi hộp thế này mà nó còn làm màu. nó có biết 2 thí sinh mồ hôi đã bắt đầu chảy đầm đìa trong người dù trời đang rất lạnh không chứ ?
- thằng Chỏm rút được thăm dài, anh phải rút lui rồi anh Hoàng*** như biết được chần chừ thêm nữa có thể bị tôi đập nên nó trả lời gấp gáp !
nghe kết quả của trọng tài công bố, bất giác tôi cảm thấy có luồng điện chạy dọc sống lưng.  lẳng lặng quay lưng định bỏ đi
- ây, ông thua rồi thì giờ phải tự đi nói với Hảo là ông rút lui chứ** thằng Chỏm vẫn không tha cho kẻ thua cuộc
- lại còn thế nữa, tao với Hảo đã có gì đâu mà rút với lui? ** tôi sừng cộ
mắt không quên nhìn thằng trọng tài chết dẫm cầu cứu, nhưng nó lại gật đầu với thằng Chỏm hưởng ứng theo kiểu kẻ thua cuộc phải chấp nhận mọi đề nghị của người thắng !
Tôi lững thững đi lại chỗ Hảo, nàng vẫn ngồi đó, yên vị trên gò cao nhấp nhô giữa bãi biên. đoạn đường này sao bây giờ nó ngắn vậy chứ, tôi ước nó dài thật dài, đi mãi không tới chỗ nàng thì hay biết mấy! nhưng thôi, trấn an lại bản thân, dám làm dám chịu tôi bước nhanh tới chỗ nàng đang ngồi. nàng ngước mắt nhìn tôi, chắc đang ko hiểu sao sau cuộc nói chuyện với thằng Chỏm xong thì mặt tôi nghệt ra như thằng mất sổ gạo như vậy ?
- sao thế ?- nàng hỏi
tôi vẫn đứng lặng người, không biết phải bắt đầu như thế nào. đứng hồi lâu tôi quyết định kể lại toàn bộ sự việc vừa diễn ra ! ngàng chăm chú nghe nhưng thay đổi thái độ hoàn toàn với trước đó, tôi kể đến đâu mắt nàng mở to đến đấy. tôi biết nàng đang giận, rồi khi tôi kết thúc câu chuyện bằng lời nói
- hoàng xin lỗi
thì
- Bốp, víu. nàng tát tôi rất mạnh, tiếp đó là tháo cái vòng đang đeo ở tay rồi ném luôn về phía trước !
tôi đần mặt, cái tát không đau, nhưng thái độ của nàng làm tôi ngạc nhiên. cái tát này tôi có thể hiểu vì mình dám đem con gái nhà người ta ra cá cược, đặt vào trò may rủi. nhưng cái vòng là thế nào????
thằng Chỏm đứng từ xa quan sát nãy giờ, nó vội chạy lại nhặt cái vòng lên
- sao lại ném đi ** nó hỏi
- hai người xem tôi là cái gì*** nàng hỏi mà mắt ngân ngân nước, hai hàng mi cụp xuống. rồi lẳng lặng bỏ về trước sự kinh ngạc của cả đám bạn vừa chạy dưới biển lên !
tôi cũng gọi thằng Cường Q rồi về ngay sau đó, nhưng 2 thằng đi đường khác về, tránh để đụng mặt nàng bây giờ. lần đầu trong đời tôi chứng kiến con gái giận, nó thật sự rất khủng khiếp !
cả ngày hôm đó tôi miên man suy nghĩ, chìm vào một nỗi buồn mà không biết mình đang buồn vì cái gì. chiều mấy thằng trong hội Thất HIệp đến rủ đi chơi game nhưng t không đi. bọn nó ái ngại nhìn thằng bạn mình rồi kéo nhau đi, chắc đã được nghe Cường trọng tài thuật lại lại sự vật, sự việc ! bạn bè về, tôi đi thằng vào bàn học, lôi những bức thư nàng từng viết cho mình ra đọc lại, đọc hết 1 lượt thì quyết định lôi Conan mới mượn được của thằng Thiệu ra đọc. đọc tầm được nửa quyển thì nghe ngoài sân có tiếng xe đạp đi vào nhà ! đứng dậy đi ra ngoài:
- Ơ... tôi ấp úng. trước mặt tôi là Quỳnh và Hảo.
- Ơ cái gì? tội của anh nặng lắm đấy- quỳnh nói rồi đi thằng vào nhà
Hảo vẫn đứng ngoài sân, tôi đi ra đứng cạnh nàng :
- Xin lỗi nhé, chuyện sáng nay....
- Hoàng ngốc lắm** ko để tôi nói hết câu, nàng lí nhí
- sao lại ngốc?
- Hảo không thích Chỏm, chỉ xem là bạn thôi, cái vòng là vì nghĩ bạn bè tặng sinh nhật nên mới đeo thôi** 2 gò má lại bắt đầu ửng hồng
- Thế hoàng thì sao*** tôi được thể lấn tới mà quên béng luôn tội lỗi tày đình mình vừa gây ra khi sáng
- sao thì tự hiểu, học giỏi lắm kia mà*** nói xong nàng đi thằng vào nhà ngồi với Quỳnh, bỏ lại thằng chủ nhà là tôi đang đực mặt ra cười vì sung sướng.
lòng thầm nghĩ đây có thể được coi là tỏ tình không nhỉ, dù cái tôi mong đợi là nhiều hơn thế. ý ý kia Biểu tượng cảm xúc pacman
Ông trời thật biết cách trêu người con người. trong một ngày mà ổng cho tôi đi hết từ cung bậc cảm xúc này đến cảm xúc khác. ổng đưa tay ra cho tôi nắm, tưởng chừng như được kéo lên thì bất ngờ đạp tôi xuống. đang chơi với giữa dòng ko biết sống chết ra sao thì lại thả dây kéo lên. ĐÊ MÊ LẮM !

Đọc tiếp: Cưới em về anh sẽ chết sớm - phần 2

Bài viết cùng chuyên mục

BÌNH LUẬN

loading...